Trước Tiếp

Chương 022

Những rắc rối

Zorian thức dậy trên giường tại Cirin, trong khi Kirielle chào buổi sáng cậu theo cái cách duyên dáng thường lệ của cô. Cậu cảm thấy khó chịu, vừa tự trách mình vì đã không chú ý kỹ xung quanh, vừa bực bội với kẻ tấn công ẩn danh đã hạ gục cậu. Thật nực cười khi cậu có thể sống sót qua bao nhiêu tình huống nghẹt thở và cận kề cái chết, để rồi lại bị kết liễu bởi một cú đánh lén đơn giản.

Cậu dành thời gian trên chuyến tàu để phác thảo bản vẽ các vật phẩm ma pháp vào sổ tay. Hầu hết chúng là những thứ tầm thường, như những chiếc đĩa giữ nhiệt độ món ăn không đổi hoặc những cái bẫy nổ tự kích hoạt khi đáp ứng một số điều kiện nhất định, nhưng cậu đang cân nhắc ý tưởng thiết kế một hình nhân tập luyện. Cậu đã tìm thấy một tổ hợp các phép thuật biến đổi cho phép cậu chế tạo một hình nhân từ những mảnh gỗ vụn và đất, nhưng việc tạo ra lõi vận hành lại không hề đơn giản. Và rồi, ngay cả khi làm được điều đó, cậu sẽ phải thiết kế một hệ thống phòng hộ để khắc lên bề mặt hình nhân, nếu không nó sẽ tan tành ngay khi cậu bắt đầu tung các phép thuật vào... đặc biệt là những phép gây nổ, khiến cậu bị bao vây bởi những mảnh gỗ và mảnh vỡ. Có lẽ cậu cũng nên thêm vào ít nhất một chức năng tự sửa chữa yếu, để ngăn hình nhân bị rã ra do những vết nứt li ti...

Cậu không kỳ vọng sẽ hoàn thành dự án này trong lần khởi động lại hiện tại.

Dù sao thì lần này Zorian không chờ đợi lâu mà liên lạc ngay với tộc aranea. Sau khi vào phòng, cậu dành một giờ để chế tạo một cây gậy bắn tên ma lực nhằm tự vệ cơ bản, rồi lập tức tiến thẳng về phía lối vào Hầm Ngục gần nhất.

Khác với những lần tìm kiếm aranea trước đây, cậu không chỉ đi loanh quanh chờ tình cờ chạm mặt lính trinh sát của chúng – mà cậu đang cố gắng cảm nhận tâm trí chúng bằng khả năng cảm quan tâm trí mới toanh của mình. Đáng tiếc là cậu chẳng cảm nhận được gì ngoài vài con chuột thỉnh thoảng chạy qua và—

Cậu khựng lại, cảm nhận được một tâm trí có sức mạnh bất thường từ một trong những con chuột phía trước. Cậu dùng ý nghĩ ra lệnh cho ánh sáng bay quanh mình tăng cường độ trong giây lát và được đền đáp bằng một cảnh tượng gây bất an: một con chuột bị mất mất phần đỉnh đầu.

Trong một giây trọn vẹn, Zorian và con chuột não đứng yên nhìn nhau trong sự lưỡng lự, cố gắng quyết định xem nên hành động thế nào. Sau đó – một cách nhẹ nhàng, ngần ngại – con chuột phóng ra một xung dò thám tâm linh về phía cậu, cố gắng len lỏi vào tâm trí cậu. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Zorian cân nhắc việc đối đầu với nó bằng tâm linh, nhưng rồi gạt bỏ ý nghĩ đó vì quá ngu ngốc và rủi ro. Cậu hoàn toàn không được đào tạo về chiến đấu tâm linh, còn con chuột kia chỉ đơn thuần là một kênh dẫn cho toàn bộ tập thể chuột não. Vì vậy, thay vào đó, cậu rút cây gậy phép mới chế tạo và bắn một quả tên ma lực vào nó.

Ngay khoảnh khắc cậu với tay lấy gậy phép, con chuột lập tức thu hồi xung dò thám và cố chạy trốn. Nhưng nó quá chậm. Luồng lực xung kích đập mạnh vào sinh vật nhỏ bé với một tiếng rắc lớn, nghiền nát xương cốt và ép nó thành một đống bết nhách.

Vậy là xong. Zorian mở rộng cảm quan tâm trí hết mức có thể để tìm kiếm những thành viên còn lại của tập thể chuột, nhưng không thấy gì. Hoặc là con này là một trinh sát đơn độc, hoặc những con khác có phương pháp ẩn mình trước các đợt quét của cậu.

Đến khi cậu quyết định rời đi, cái xác nát bấy của con chuột não đã bị bao phủ bởi một khối gel màu xanh lục trong suốt đang bò tới. Những quái vật nhầy tuần tra trong các khu vực bị phong tỏa của hầm ngục này được thiết kế nhân tạo để ít nguy hiểm và hung hãn hơn đồng loại ngoài tự nhiên, nhưng Zorian không bao giờ thích mạo hiểm với số phận, nên cậu cố gắng bước tránh chúng khi đi ngang qua. Vết bỏng axit rất khó chữa trị, ngay cả khi dùng ma pháp.

Khi cuối cùng cậu tìm thấy tộc aranea, cuộc gặp gỡ diễn ra khá thất vọng. Con aranea cậu gặp là một trong số những kẻ không biết cách giao tiếp với con người, vì vậy cậu phải mất 10 phút dùng tâm linh để ra hiệu khiến đầu óc đau như búa bổ, và một khi nữ tộc trưởng cuối cùng cũng xuất hiện, bà cơ bản là bảo cậu biến đi trong vài ngày cho đến khi bà tiếp nhận xong nội dung của gói ký ức.

Một bước ngoặt không ngoài dự đoán, nhưng cậu đã hy vọng rằng nữ tộc trưởng đã tinh chỉnh gói ký ức thành thứ gì đó có thể thuyết phục bản thân trong quá khứ nhanh hơn lần trước một chút. Nữ tộc trưởng hơi hống hách và tự phụ, nhưng được trò chuyện với ai đó về vòng lặp thời gian thì vẫn tốt hơn. Hơn nữa, sự thật là cậu chẳng thể làm được gì để giải mã bí ẩn về vòng lặp thời gian nếu không có sự giúp đỡ của tộc aranea, ngoại trừ việc kiên trì tích lũy kỹ năng ma pháp và luôn cảnh giác.

Khi đi bộ trở về phòng để ngủ cho hết cơn đau đầu vừa mới có, cậu cố suy nghĩ cách để tiến bộ nhanh hơn trong việc nghiên cứu ma pháp. Cậu cần một giáo viên. Một người sẵn lòng dạy cậu những phép thuật mà hầu hết các hướng dẫn viên sẽ coi là quá nguy hiểm đối với một học sinh vừa mới được cấp chứng chỉ. Cậu biết ai có thể... ồ.

Cách đó có vẻ sẽ hiệu quả đấy.

- break -

Ngày hôm sau, khi Taiven đến tuyển cậu cho chuyến thám hiểm cống ngầm nhỏ của cô, cô thấy cậu đang thực hành các phép chiến đấu tại một trong những bãi tập của Học viện thay vì ngủ trong phòng. Ở thời điểm này, cậu hoàn toàn có thể dùng phép phòng hộ để ngăn các phép tiên tri của cô, nhưng việc để cô tìm thấy mình là một phần của kế hoạch: cậu hy vọng sẽ chiêu mộ cô làm bạn tập, và có thể là giáo viên.

Cậu từng nghĩ mình đã vượt qua được việc bị Taiven từ chối (một cách vô tâm), nhưng rõ ràng là vẫn còn một chút oán hận âm ỉ, vì cậu đã nhận ra một điều rất quan trọng trong lần khởi động lại trước. Điều mà lẽ ra cậu phải nhận ra sớm hơn nhiều, nếu cậu không vô thức phớt lờ và đẩy cô ra xa. Taiven hoàn toàn không phản đối việc giúp đỡ cậu, đặc biệt nếu sự giúp đỡ đó liên quan đến chiến đấu. Tại sao cậu lại khăng khăng học ma pháp chiến đấu một mình mà không có hướng dẫn viên, trong khi cậu lại là bạn với một người chuyên về lĩnh vực ma pháp đó?

Vì vậy, cậu đang ở đây, cẩn thận tung những quả tên ma lực vào mục tiêu trước mặt, cố gắng làm cho chúng tiêu tốn ma lực hiệu quả nhất có thể. Cậu hy vọng Taiven sẽ tự đề nghị giúp đỡ khi thấy cậu tập luyện, và cậu đã không thất vọng. Tuy nhiên, cô có đính kèm một điều kiện cho lời đề nghị của mình.

"Vậy, tóm lại là tôi sẽ được cậu hướng dẫn miễn phí trong một tháng, đổi lại tôi sẽ đi cùng cậu trong chuyến thám hiểm cống ngầm này?" Zorian hỏi.

"Chuẩn luôn!" Taiven vui vẻ nói, trông rất hài lòng với bản thân. Zorian có thể đoán được lý do – cô vừa tìm ra cách gây áp lực để cậu đi cùng, và tất cả những gì cô cần làm chỉ là hứa thực hiện một điều mà vốn dĩ cô đã có ý định làm.

"Tôi cho rằng thế cũng được," Zorian nói, trong đầu cân nhắc cách tiếp cận chuyện này. Tất nhiên, cậu có thể đơn giản là đi theo sau họ và để họ lúng túng một thời gian – đó là điều Taiven mong đợi ở cậu, và cậu khá chắc rằng tộc aranea sẽ không 'tấn công' khi cậu có mặt. Tuy nhiên, sau khi suy nghĩ, cậu quyết định chọn một con đường khác. "Nhưng tôi có một yêu cầu. Tôi có quen biết một thuộc địa nhện có trí tuệ sống trong cống ngầm, và tôi có linh cảm rằng họ chính là những người đã lấy chiếc đồng hồ. Tôi muốn thử nói chuyện với họ trước khi các cậu vào đó và bắt đầu đốt mọi thứ."

Taiven nhìn cậu với vẻ tò mò. "Cậu là bạn với một lũ nhện khổng lồ sống dưới cống ngầm á?"

"Đại loại thế," Zorian đồng ý. Cậu sẽ mô tả tộc aranea là những người quen và đồng minh vì lợi ích thay vì là bạn, nhưng cô không cần phải biết điều đó. "Tôi tin rằng cậu và bạn cậu có thể giữ bí mật chuyện này? Tôi chắc cậu hiểu tại sao việc rêu rao điều này có thể gây rắc rối cho cả tôi và lũ nhện."

"Đừng lo, tôi không phải kẻ mách lẻo," Taiven xua tay. "Và tôi cũng chưa thấy Grunt và Mumble tham gia vào bất kỳ cuộc buôn chuyện nào, nên bí mật của cậu an toàn với tụi này, ồ, ngài điều khiển quái vật vĩ đại. Cậu nghĩ họ sẽ cứ thế giao chiếc đồng hồ cho chúng ta nếu ta yêu cầu sao?"

"Nếu câu chuyện của khách hàng không phải là bịa ra, thì đúng vậy. Tôi không thấy họ có tác dụng gì với một chiếc đồng hồ bỏ túi. Nhưng dù sao, tôi có một yêu cầu cho cậu trước khi cậu đi thực hiện nhiệm vụ."

"Ồ? Là gì thế?"

"Dạy tôi một phép lửa có sức phá hoại mạnh hơn phép phun lửa," Zorian nói.

"Trữ lượng ma lực của cậu là bao nhiêu?" Taiven hỏi ngay lập tức, không hề ngạc nhiên trước yêu cầu này.

"Cấp độ 12," Zorian đáp.

"Hừm, thấp hơn tôi tưởng một chút, nhưng tôi đoán là cũng đủ dùng," Taiven nói. Zorian quyết định giữ im lặng về bản chất không mấy ấn tượng của trữ lượng ma lực tự nhiên của mình. "Mà cậu đang tìm kiếm loại phép thuật nào vậy?"

"Ưu tiên thứ gì đó có thể hạ gục một con troll trong một chiêu," Zorian nói.

Taiven nhìn cậu như thể cậu bị điên. "Cái gì? Roach, cậu còn quá non nớt để đi gây sự với troll đấy. Cậu bị làm sao thế?"

"Cứ chiều tôi một chút đi, Taiven," Zorian thở dài. "Hơn nữa, đây hoàn toàn là để tự vệ – tôi sẽ không đi gây sự với bất cứ thứ gì đâu."

"Hừm," Taiven nhún vai. "Một kẻ rảnh rỗi đi gặp nhện khổng lồ dưới cống ngầm mà lại nói thế. Nhưng được rồi, tôi đoán nếu cậu định làm những việc như vậy thì cậu sẽ cần vài phép mạnh hơn trong tay. Tuy nhiên, tôi mong sớm nhận được một lời giải thích về chuyện đó."

"Sau lễ hội mùa hè nhé," Zorian thuận thế đồng ý.

"Tôi sẽ nhớ kỹ lời hứa đó," Taiven nói, chọc mạnh vào ngực cậu. "Giờ thì, có hai phép thuật khá phù hợp với tiêu chí của cậu, mặc dù chúng chỉ giết được troll nếu cậu có thể bắn trúng mặt nó – tia lửa và tia thiêu đốt. Tia lửa có thể tự tìm mục tiêu và tốn ít ma lực hơn. Tia thiêu đốt gây sát thương mạnh hơn nhiều, nhưng cũng ngốn ma lực hơn và cậu phải lo lắng về khả năng nhắm bắn của mình."

"Dạy tôi cả hai," Zorian nói. Tia lửa có vẻ là thứ hữu dụng hơn cho một người như cậu, nhưng cậu cũng cần cả sức mạnh thô nữa.

"Cậu chắc là mình có đủ kỹ năng định hình cho những phép này không đấy, Roach?" Taiven hỏi. "Vì loại phép này không đơn giản là tan biến nếu cậu thất bại đâu – nó sẽ nổ tung ngay trước mặt cậu đấy."

Zorian khịt mũi khinh thường. "Tin tôi đi, kỹ năng định hình không phải là thứ tôi thiếu," cậu nói. Cậu giơ tay lên không trung, lòng bàn tay hướng xuống đất, và điều khiển một ít bụi và đất bay lên. Những vật liệu khô, tản mác bao phủ bãi tập chậm rãi bay lên tay cậu thành một cột bụi mờ, rồi tụ lại thành một khối cầu thô khi chạm vào lòng bàn tay cậu.

Khi hài lòng với kích thước của khối cầu, cậu hướng lòng bàn tay về phía một trong những mục tiêu và điều khiển khối đất lao nhanh về phía trước, bắn nó như một chiếc máy phóng. Đáng tiếc là cấu trúc tạm thời này quá lỏng lẻo và bị tan thành bụi khi đi được nửa đường, nên hiệu quả bị giảm đi đôi chút.

Tuy nhiên, điều đó không làm cho kỳ tích này bớt ấn tượng trong mắt Taiven.

"Chà, ấn tượng vãi lúa," Taiven thốt lên. "Làm sao cậu làm được thế? Tôi không nghĩ tôi có thể làm được... Nhấc một hòn đá khỏi mặt đất thì được, nhưng vật liệu tản mác như đất sao? Đó là một bài tập khá nâng cao đấy. Hừm, nếu kỹ năng định hình của cậu tốt như vậy, tôi đoán là có thêm vài phép nữa tôi có thể dạy cậu..."

Zorian mỉm cười. Đây chắc chắn là một ý tưởng hay.

- break -

Trong vài ngày tiếp theo, trong khi chờ Taiven tập hợp đội của cô cho chuyến đi vào cống ngầm của thành phố, Zorian đã theo học một khóa cấp tốc về ma pháp chiến đấu từ cô bạn. Taiven tiếp cận chủ đề này một cách rộng mở một cách ngạc nhiên, chọn dạy cho cậu nhiều phép thuật khác nhau nhất có thể thay vì bắt cậu thực hành một vài phép cho đến khi thành thạo. Cô khẳng định rằng cậu đã có một bộ khung các phép thuật mà cậu đã thành thạo, và cậu cần sự đa dạng và chiều rộng của các lựa chọn hơn là cần một quân bài tẩy mới, nhưng sau đó cô thừa nhận rằng cô đang thử thách cậu, cố gắng khám phá giới hạn kỹ năng định hình của cậu. Một điều mà cô không tìm thấy – kỹ năng định hình của Zorian tốt hơn cả cô; mọi phép thuật cô có thể thi triển, cậu cũng có thể làm được.

Không phải tất cả các phép thuật cô dạy cậu đều là loại tấn công điển hình mà cậu mong đợi. Một số phép, như 'leo tường nhện' cho phép cậu bám vào những bức tường dựng đứng và các bề mặt ổn định khác, 'rơi chậm' cho phép cậu sống sót sau những cú ngã cao, hoặc các phép tiện ích làm giảm bớt các điều kiện khắc nghiệt về nhiệt độ và môi trường, có thể được phân loại chính xác hơn là phép sinh tồn. Tuy nhiên, Taiven nhấn mạnh rằng đôi khi chính môi trường cũng là mối nguy hiểm lớn đối với một pháp sư như những đối thủ sống, và cậu cần biết những phép này nếu định dạo chơi trong hầm ngục và những nơi tương tự.

Cô cũng khá kinh hãi trước việc cậu thiếu các phép phòng thủ. Không chỉ là thiếu các rào chắn phòng thủ thực chất hơn chiếc khiên cơ bản, mặc dù cô cũng không hài lòng về điều đó – không, cô đang nói về các phép phòng hộ. Phép phòng hộ khá vô dụng một khi trận chiến bắt đầu, vì chúng thi triển chậm, và ít đối thủ nào cho pháp sư đủ thời gian để niệm chúng trong lúc chiến đấu, nhưng Taiven khẳng định chúng là thiết yếu đối với một pháp sư dự tính sẽ bước vào một cuộc chiến. Miễn là cậu không bị phục kích hoặc bị bất ngờ, và thực sự biết mình sắp chiến đấu, cậu ít nhất có thể thi triển một số phép phòng hộ cơ bản để tăng khả năng kháng phép và chống lại một số phép thuật phổ biến. Và nếu cậu thực sự biết điều gì đó về kho phép thuật và chuyên môn của đối thủ? Khi đó cậu thực sự có thể khiến ngày hôm đó của họ trở thành ác mộng với một vài phép phòng hộ chọn lọc. Đây là lý do tại sao nhân loại liên tục lấn chiếm lãnh thổ của quái vật qua mỗi năm – hầu hết các sinh vật ma pháp chỉ có một nắm các chiêu trò và khả năng ma pháp bẩm sinh, và một khi cậu biết chúng là gì, cậu có thể thiết kế một phương pháp đối phó hoàn hảo trước.

Đáng tiếc là cậu chỉ có thể chồng một số lượng hạn chế các phép phòng hộ lên nhau trước khi chúng bắt đầu xung đột và khiến toàn bộ hệ thống sụp đổ, và một số phép vốn dĩ xung khắc với hoạt động của nhau, vì vậy biết cách kết hợp chúng hiệu quả là một kỹ năng chuyên sâu. Bản thân Taiven không giỏi về phép phòng hộ vì cô thiên về tấn công hơn, nên cậu sẽ cần tìm người khác cho bất cứ điều gì ngoài những điều cơ bản.

Tuy nhiên, hầu hết các phép thuật cô dạy cậu là các dạng phóng năng lượng tấn công và phòng thủ, chủ yếu xoay quanh lửa và lực, nhưng cũng có một số phép dựa trên băng và điện. Trong số đó, giờ đây Zorian đã có thể thi triển phép cầu lửa lừng danh... chính xác là hai lần trước khi cạn kiệt ma lực. Vì vậy, thành thật mà nói thì nó không hữu dụng lắm, nhưng Taiven khẳng định rằng bất kỳ pháp sư nào xứng đáng với danh xưng của mình đều phải biết thi triển cầu lửa, và tiện ích của những phép thuật như vậy sẽ tăng dần theo trữ lượng ma lực của cậu.

"Thực ra, tôi tò mò... có cách nào để tăng tốc sự phát triển của trữ lượng ma lực không?" Zorian hỏi. "Tôi biết rằng việc tăng cường nhân tạo sẽ gây ra tác dụng phụ xấu, nhưng liệu có phương pháp rèn luyện nào giúp tăng trưởng tự nhiên nhanh hơn không?"

Taiven nhìn cậu với vẻ e ngại. "Về mặt kỹ thuật thì có," Taiven miễn cưỡng thừa nhận. "Đơn giản là sử dụng các phép thuật tiêu tốn nhiều ma lực để liên tục làm cạn kiệt trữ lượng của cậu. Nó sẽ đẩy nhanh quá trình phát triển của trữ lượng ma lực. Tuy nhiên, kiểu tăng trưởng không tự nhiên đó sẽ phá hỏng hoàn toàn kỹ năng định hình hiện tại của cậu – sự tăng trưởng bình thường diễn ra chậm vì linh hồn của cậu đang đảm bảo rằng khả năng kiểm soát ma lực không bị trượt dốc. Phá hỏng kỹ năng định hình chỉ để tăng nhanh trữ lượng ma lực là một hành động thực sự thiển cận, Roach. Làm ơn đừng làm thế. Tôi sẽ không bao giờ làm vậy, mà cậu biết tôi vốn không phải là cô gái có trách nhiệm nhất rồi đấy. Chắc chắn cậu có thể chờ vài năm để chúng tự lớn lên chứ?"

Vâng, cậu thừa nhận là hiện tại mình không hề bị áp lực về thời gian. "Tôi cho rằng điều đó có lý," cậu nói. "Tôi đoán lý do tại sao trữ lượng ma lực chững lại sau một thời gian là vì có một giới hạn sức mạnh mà một linh hồn có thể xử lý an toàn. Việc tăng trần ma lực nhân tạo sau thời điểm đó sẽ làm hỏng kỹ năng định hình của pháp sư mà không có hy vọng lấy lại được. Chẳng trách mọi người đều khuyên không nên làm vậy – bất kể quá trình tăng cường có nhẹ nhàng đến đâu, kết quả vẫn là nhiều sức mạnh hơn nhưng lại ít khả năng kiểm soát hơn."

"Luôn có sự đánh đổi giữa kiểm soát và sức mạnh," Taiven nói. "Chỉ là hầu hết thời gian điều này không rõ ràng, vì rất ít người cố gắng phát triển kỹ năng định hình đến giới hạn. Nhiều pháp sư nghĩ rằng có nhiều ma lực hơn thì luôn tốt hơn, vì họ có thể rèn luyện kỹ năng định hình chăm chỉ hơn, nhưng việc tăng trữ lượng ma lực mà không có tác dụng phụ là điều gần như không thể. Tuy nhiên, điều đó không đúng. Bất kể họ dành bao nhiêu thời gian để mài giũa kỹ năng định hình, những người có trữ lượng ma lực khổng lồ hoàn toàn không có khả năng thực hiện một số phép thuật đặc biệt đòi hỏi sự tinh vi – những thứ như ma pháp tâm trí cao cấp, ảo ảnh chi tiết và các cấu trúc biến đổi phức tạp."

"Đợi đã, cậu đang nói là tôi sẽ mất khả năng thi triển các phép tinh vi khi trữ lượng ma lực tăng lên sao?" Zorian lo lắng hỏi.

"Không, không, tôi đang nói về trữ lượng ma lực tự nhiên của cậu – khả năng bẩm sinh trước khi cậu bắt đầu tăng nó thông qua việc niệm phép thông thường. Ý tôi là về cấp độ. Hầu hết các phép thuật, ngay cả những phép cực kỳ tinh vi, được thiết kế cho các pháp sư trung bình – nói cách khác là cấp độ từ 8 đến 12. Cậu là 12, nên vẫn nằm trong phạm vi dự kiến. Chết tiệt, tôi từng nghe về một pháp sư cấp 12 một pháp sư cấp 15 đặc biệt đã trở thành một bậc thầy ảo ảnh, nên ngay cả khi cậu vượt quá một chút thì cũng chẳng sao đâu."

Xét thấy cấp độ thực sự của Zorian là 8, cậu rõ ràng không có gì phải lo lắng. Tuy nhiên, điều này khiến cậu tự hỏi về Zach, người dường như có cấp độ trong khoảng 60. Sức mạnh quái vật đó sẽ khớp thế nào với lý thuyết của Taiven?

"Còn những người có cấp độ thực sự cao thì sao?" Zorian hỏi. "Cấp độ cao đến mức nào thì các phép tinh vi trở nên bất khả thi?"

"Tôi chưa bao giờ thấy con số chính xác, nhưng tôi đoán là khoảng cấp độ 20 trở lên," Taiven nhún vai.

"Còn những con số cực cao thì sao?" Zorian hỏi. "Ví dụ như cấp độ 60?"

Taiven chớp mắt, vẻ mặt ngơ ngác trước câu hỏi. "Ồ, thế thì đúng là không giống con người chút nào!" cuối cùng cô nói. "Điều đó có khả thi không? Dù sao thì, tôi không chắc liệu đó có phải là điều tốt không, ngay cả với một chiến pháp sư như tôi. Bất kỳ ai có trữ lượng ma lực như vậy sẽ phải dành thêm nhiều năm so với bạn đồng lứa chỉ để đạt được mức độ thành thạo cơ bản của một pháp sư được cấp chứng chỉ. Có lẽ mất tới một thập kỷ, tôi không biết nữa."

Zorian nghĩ về việc Zach là một kẻ thất bại tương đối trước vòng lặp thời gian và cau mày. Cậu từng nghĩ Zach chỉ đơn giản là một kẻ lười biếng, nhưng có lẽ chuyện không đơn giản như vậy? Tuy nhiên, cậu có cảm giác Zach là một trường hợp đặc biệt. Trữ lượng ma lực phi nhân loại đó đơn giản là nằm ngoài phạm vi của con người. Cậu không tìm thấy bất kỳ ghi chép nào về những người như vậy trong bất kỳ cuốn sách nào, và hầu hết các chuyên gia cậu hỏi đều khẳng định thẳng thừng rằng những người như vậy không tồn tại ngoài những câu chuyện thần thoại. Hơn nữa, mặc dù Zach là một pháp sư tồi, anh ta vẫn thành công trong việc lấy chứng chỉ, vì vậy trữ lượng ma lực khổng lồ của anh ta rõ ràng không gây cản trở như lẽ ra phải thế.

Có lẽ đó là huyết thống của Nhà Noveda? Một huyết thống cho gia đình họ trữ lượng khổng lồ mà không làm mất khả năng kiểm soát, chẳng hạn. Tất nhiên, Nhà Noveda công khai tuyên bố họ không có huyết thống, nhưng đây không phải là lần đầu tiên một Nhà nói dối.

"Tôi hơi ngần ngại khi đề cập đến chuyện này," Taiven nói, kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ, "nhưng nếu cậu thực sự tuyệt vọng cần một sự tăng cường ma lực ngắn hạn, cậu luôn có thể hấp thụ ma lực môi trường nhanh hơn mức cậu có thể đồng hóa nó. Tôi chắc cậu biết những nhược điểm của nó rồi..."

Zorian gật đầu. Có hai dạng ma lực chính mà pháp sư có thể sử dụng: ma lực cá nhân và ma lực môi trường phát ra từ thế giới ngầm. Ma lực cá nhân là thứ mà mọi sinh vật có linh hồn đều sở hữu với mức độ khác nhau, và nó tương thích với người tạo ra nó – nó dễ dàng uốn nón theo ý chí của người tạo, và vốn dĩ linh hoạt và dễ kiểm soát hơn bất cứ thứ gì khác họ có thể dùng để vận hành ma pháp, vì nó không bao giờ chống lại nỗ lực định hình của người niệm. Ngược lại, ma lực môi trường vừa khó kiểm soát vừa độc hại đối với sinh vật sống. Không đến mức giết chết một pháp sư chỉ vì sử dụng một lần, nhưng bất kỳ việc sử dụng đáng kể và kéo dài nào cũng dẫn đến bệnh tật và điên loạn. Các pháp sư thời xưa tin rằng ma lực môi trường bị vấy bẩn bởi lòng căm thù của Rồng Thế Giới đối với nhân loại nên đã tránh sử dụng nó, nhưng các pháp sư hiện đại đã khám phá ra một vài mẹo để tận dụng nó. Một là dùng nó để vận hành vật phẩm, thứ không có tâm trí để bị tha hóa hay cơ thể để bị gây bệnh. Cách khác là đồng hóa ma lực môi trường vào trữ lượng cá nhân, loại bỏ các đặc tính độc hại của nó. Mặc dù quá trình đồng hóa quá chậm để vận hành các phép thuật thực tế, nhưng việc có thể tái tạo trữ lượng cá nhân nhanh hơn là đủ hữu ích để kỹ năng này lan rộng. Ngày nay, mọi học viên ma pháp đều được dạy cách thực hiện điều này cùng với những kiến thức cơ bản khác về niệm phép.

"Tôi sẽ bị bệnh," Zorian nói. "Và có thể bị điên nếu tôi cứ liên tục sử dụng nó."

"Đúng thế," Taiven nói. "Sử dụng ma lực thô một cách thường xuyên là khá ngu ngốc, nhưng nếu cậu thực sự lâm vào đường cùng... thì thà nằm liệt giường với một cơn sốt vài ngày còn hơn là kết thúc bằng cái chết."

"Cậu từng dùng nó rồi," Zorian đoán.

Taiven nhìn cậu với vẻ ngạc nhiên, như thể không ngờ cậu lại nhận ra. "Ờ, có lẽ một lần? Hoặc hai?" Cô thay đổi tư thế, vẻ không thoải mái. "Nhưng hãy giữ kín chuyện đó nhé? Hầu hết các chiến pháp sư đều làm vậy vài lần trong đời, nhưng các thanh tra của Hội không chấp nhận lý do 'ai cũng làm thế' đâu."

Zorian đưa tay lên miệng, ra hiệu rằng môi cậu đã bị khóa kín. Dù sao thì không phải là cô không biết nhiều điều có thể khiến cậu gặp rắc rối.

"Quay lại bài học thôi, ngài giáo viên vĩ đại," Zorian nói. "Vì cậu rất hăng hái dạy tôi những phép lửa tiêu tốn nhiều ma lực, vậy còn vòng xoáy lửa mà tôi nghe nói cậu có thể thi triển thì sao..."

- break -

Khi thời điểm đến, Taiven và hai người bạn của cô để Zorian dẫn đường tiến về phía lãnh thổ của tộc aranea. Họ đã thử và thất bại trong việc tiên tri vị trí của chiếc đồng hồ, điều này không quá bất thường nếu nó thực sự bị tộc aranea lấy đi – tộc aranea đã tham gia vào một cuộc chiến bóng tối với những kẻ xâm lược từ lâu, thậm chí trước khi vòng lặp thời gian bắt đầu, và các phép phòng hộ chống tiên tri của họ là hàng thượng hạng.

[Chúng ta lại gặp nhau, Zorian Kazinski,] nữ tộc trưởng nói với cậu bằng tâm linh. Bà được bao quanh bởi 6 cận vệ, mặc dù chỉ có 2 người thực sự hiển hiện trong khi bốn người kia treo mình trên trần nhà dưới một loại phép tàng hình nào đó. Zorian biết họ ở đó vì cậu có thể cảm nhận được tâm trí họ. [Và một lần nữa cậu lại dẫn theo những vị khách không mời. Lần này là ba người. Nếu mô típ này cứ tiếp tục, chúng ta sẽ phải tìm một khu vực rộng rãi hơn để chứa hết họ sau vài lần khởi động lại nữa.]

[Thật hài hước,] Zorian phản hồi. [Nhưng thực ra, đây chính là nhóm mà tôi đi cùng khi lần đầu gặp tộc aranea. Khi đó chúng tôi cũng đang tìm một chiếc đồng hồ được cho là đang nằm trong tay các bà, giống như bây giờ. Nghe quen không?]

"Có chuyện gì vậy?" Taiven hỏi. Cô và hai người bạn đứng tụt lại phía sau, nhìn những con nhện trước mặt với vẻ e ngại. "Tại sao cậu cứ nhìn chằm chằm vào họ thế?"

Trước khi Zorian kịp nói gì, nữ tộc trưởng bắt đầu vung bốn chân trước vào không trung một lúc rồi lên tiếng.

"Chuyện về chiếc đồng hồ mà tôi nghe thấy là sao đây?" bà hỏi, hướng hai con mắt lớn nhất ở phía trước về phía Taiven.

Phải mất vài phút giải thích và làm rõ, nhưng cuối cùng nữ tộc trưởng dường như đã nhớ ra sự kiện được nhắc tới.

"Ồ, giờ tôi nhớ rồi," bà nói. "Mặc dù kẻ được nhắc đến chắc chắn không phải là một người qua đường vô tội, và chiếc 'đồng hồ' cũng không đơn giản là một thiết bị xem giờ – hắn đã cùng một vài tên côn đồ khác tấn công mạng nhện của chúng tôi và cuối cùng đánh rơi món đồ chơi đó khi bị chúng tôi đuổi đi."

[Hắn là một trong những kẻ xâm lược,] nữ tộc trưởng nói với cậu bằng tâm linh, để chỉ mình cậu nghe thấy. [Hoặc ít nhất là hắn làm việc cho chúng. Cậu nói cậu đã gặp hắn? Tuyệt vời, cuối cùng chúng ta cũng có một điểm thâm nhập vào tổ chức. Một khuôn mặt, một cái tên và sự tiếp xúc trực tiếp sẽ là đủ để tiên tri xem hắn sống ở đâu... cậu biết tên hắn, đúng không? Tuyệt. Hy vọng hắn đã khai tên thật. Cậu có bắt tay hắn khi nhận công việc không? Không sao? Hãy thử bắt tay hắn khi cậu giao thiết bị cho hắn. Có lẽ hãy đặt một phép theo dấu lên đó nếu cậu biết cách...]

Vì lý do nào đó, nữ tộc trưởng có thể tham gia vào hai cuộc trò chuyện riêng biệt cùng một lúc, vừa nói to với Taiven và hai người bạn, vừa giao tiếp tâm linh với Zorian. Bản thân Zorian không được ban phước tương tự, và cậu chủ yếu phớt lờ lời giải thích của bà với Taiven để hấp thụ những gì bà đang nói với cậu trong đầu. Cuối cùng, bà dường như nhận ra điều này và cắt ngắn giao tiếp tâm linh, để cậu chú ý đến những gì bà đang nói với Taiven.

"...vì vậy tôi không chắc thiết bị này dùng để làm gì, nhưng rõ ràng nó là một loại vật phẩm ma pháp," nữ tộc trưởng nói to. "Nó vô dụng đối với tộc aranea chúng tôi, nhưng chúng tôi rất quen thuộc với khái niệm giao thương. Chúng tôi đã hy vọng đổi nó lấy thứ gì đó thực sự hữu ích từ các đối tác con người, nhưng vì bạn quý Zorian là người yêu cầu, tôi đoán chúng tôi sẽ đưa nó cho cậu như một đặc ân. Tôi chắc rằng Zorian sẽ đền đáp chúng tôi... vào một lúc nào đó."

"Ờ..." Taiven lúng túng, nhìn cậu với vẻ không chắc chắn. "Như vậy... có ổn không, Roach? Cậu...?"

"Ừ, tôi thấy ổn," Zorian nhún vai. Mặc dù theo quan điểm của cậu, cậu không thực sự nợ nữ tộc trưởng bất kỳ đặc ân nào cho việc này.

[Tôi chỉ nói vậy cho có lệ thôi,] nữ tộc trưởng nói với cậu bằng tâm linh. [Sẽ rất kỳ lạ nếu chúng tôi cứ thế giao nó ra mà không có lý do. Hơn nữa, theo tôi thấy, cậu sẽ đền đáp sự hào phóng của tôi bằng cách giúp tôi theo dấu tên chủ thuê của cậu để chúng tôi có thể vắt kiệt thông tin từ hắn.]

"Nanh Thắng Lợi sẽ đi lấy món đồ chơi đó về," nữ tộc trưởng nói to, khiến một trong hai cận vệ hiển hiện bất ngờ lao vút vào bóng tối. "Tôi muốn yêu cầu cậu cảnh báo chủ thuê của cậu đừng hung hăng với chúng tôi nữa, nhưng tốt nhất là cậu nên giữ kín chuyện nói chuyện với chúng tôi."

"Mà tại sao hắn lại tấn công các bà vậy?" Taiven hỏi. "Tôi thấy các bà có vẻ khá tốt bụng."

"Hầu hết mọi nơi sẽ giết những quái vật có trí tuệ như một lẽ đương nhiên nếu họ tìm thấy chúng trong ranh giới của mình," Grunt nói. Anh và Mumble từ nãy đến giờ đều khá im lặng, nên việc nghe anh đột nhiên lên tiếng khiến mọi người hơi giật mình. Taiven lườm anh một cái vì nhận xét đó. "Gì chứ? Tôi chỉ nói là hắn không cần lý do. Sự hiện diện của họ đã là một sự xúc phạm đối với một số người rồi."

"Mọi chuyện phức tạp hơn thế một chút," nữ tộc trưởng nói. "Con người xung đột với các chủng tộc có trí tuệ khác, điều đó đúng, nhưng đó là vì hầu hết họ đều có tính lãnh thổ cao, hung hãn, coi con người là thức ăn, hoặc cả ba. Trong những trường hợp không như vậy, con người đã cho thấy họ sẵn lòng đưa ra những ngoại lệ và tiếp cận theo cách... tinh tế hơn. Có một vài con rồng giao thiệp với con người một cách hòa bình, tộc người thằn lằn ở Blantyrre từ lâu đã là đối tác thương mại của các quốc gia loài người, và nhiều tiểu bang giáp ranh với vùng hoang dã đã lập những thỏa ước bí mật hoặc không quá bí mật với nhiều linh hồn và bộ tộc quái vật sống trong ranh giới danh nghĩa của họ."

"Bà đã suy nghĩ về chuyện này rất nhiều," Zorian nhận xét.

"Mặc dù không được nhiều người biết, nhưng chúng tôi đã tương tác hòa bình với nhân loại trong một thời gian khá dài rồi," nữ tộc trưởng nói. "Tộc aranea đã sống ở các tầng sâu hơn của hầm ngục kể từ khi thành phố này tồn tại. Khi các nền móng được đặt xuống, một vài chiến dịch đã được triển khai vào các khu vực hầm ngục địa phương để dọn dẹp các mối đe dọa ẩn náu bên trong. Tuy nhiên, khoảng trống quyền lực này cũng cho phép các chủng tộc yếu hơn như aranea chuyển đến nơi này. Hầm ngục xung quanh Cái Hố là bất động sản vàng đối với các sinh vật ma pháp mọi chủng loại, như cậu có lẽ đã biết, và cuộc cạnh tranh diễn ra rất khốc liệt. May mắn thay, trong khi tộc aranea chúng tôi thiếu sức mạnh thô bạo hay khả năng ma pháp hủy diệt của một số đối thủ, chúng tôi lại sẵn lòng hợp tác với con người vì lợi ích chung. Chúng tôi liên lạc với một số con người sẵn lòng hợp tác và cung cấp cho họ thông tin về kẻ thù chung – điểm mạnh và điểm yếu của chúng, nơi chúng sống, thời điểm tấn công và di chuyển... mọi thứ họ cần để xóa sổ chúng, hoặc ít nhất là làm yếu chúng đến mức chúng tôi có thể kết liễu. Thu thập thông tin luôn là chuyên môn của chúng tôi."

Zorian thấy mình bị cuốn hút bởi câu chuyện, và không ngạc nhiên lắm khi nữ tộc trưởng sẵn lòng nói tất cả những điều này trước mặt Taiven và bạn cô. Nhưng rồi, Zorian chưa bao giờ nói với họ rằng tộc aranea là những kẻ đọc tâm trí, nên tâm trí họ hoàn toàn không có phòng hộ – nữ tộc trưởng có lẽ đã có một hình ảnh khá rõ ràng về việc họ có khả năng gây rắc rối cho bà hay không. Và họ cũng sẽ không nhớ bất cứ điều gì về chuyện này khi vòng lặp này kết thúc.

"Mặc dù việc cung cấp thông tin cho con người giúp ích cho cả họ và chúng tôi, nhưng chúng tôi hiếm khi làm điều đó miễn phí – đổi lại cho những bí mật của mình, chúng tôi yêu cầu một số bí mật của các bạn. Những đồng minh loài người đã sử dụng thông tin chúng tôi cung cấp để tạo dựng tên tuổi và phát triển sự nghiệp, và đổi lại họ dạy chúng tôi một số ma pháp của các bạn và giúp chúng tôi điều chỉnh nó cho phù hợp với mục đích sử dụng của mình. Được trang bị hệ thống ma pháp có cấu trúc của riêng mình, tộc aranea phát triển về sức mạnh và sự linh hoạt, củng cố quyền kiểm soát vùng này và biến mạng nhện sống dưới Cyoria trở thành mạng nhện danh giá nhất của tộc aranea. Sự thịnh vượng đó khiến số lượng của họ tăng vọt, và họ gửi một dòng người định cư và các mạng nhện tách ra không ngừng đến vùng lân cận, nơi họ tiến hành trục xuất hoặc khuất phục mọi mạng nhện aranea thấp kém hơn mà họ gặp. Nhưng mặc dù những aranea này rời Cyoria để tìm kiếm vận mệnh riêng, không nơi nào có được uy tín hay cơ hội như Cyoria, và vì vậy họ nhìn mạng nhện mẹ của mình với sự ghen tị và oán hận. Chẳng bao lâu sau, một số mạng nhện tách ra này đã liên kết lại với nhau và, được trang bị kinh nghiệm chiến đấu giành lãnh thổ với các mạng nhện thấp hơn, đã đánh đuổi mạng nhện gốc ra khỏi quê hương của họ. Đó không phải là lần cuối cùng Cyoria đổi chủ. Những kẻ chinh phục sớm bị trục xuất bởi một nhóm xâm lược khác, và nhóm này lại bị trục xuất bởi nhóm khác, và rồi họ bị trục xuất bởi chúng tôi. Chúng tôi là mạng nhện thứ năm nắm giữ nơi này và mặc dù vị thế hiện tại là an toàn, nhưng bất kỳ sự yếu kém nào cũng có thể khiến các mạng nhện lân cận trở nên... bồn chồn."

"Hừm," Zorian nói. "Vậy nếu, giả sử, bà bị ai đó tiêu diệt hoàn toàn và số lượng thành viên bị giảm sút nghiêm trọng?"

"Các láng giềng của chúng tôi ít nhất sẽ phát động một vài cuộc đột kích thăm dò," nữ tộc trưởng nói. "Nhưng dù sao, ý tôi là con người và aranea không, và chưa bao giờ là kẻ thù. À, ngoại trừ một số... sự cố đơn lẻ. Ở cả hai phía. Thực tế, chính sách rõ ràng của tôi là khuyến khích các mối liên kết chặt chẽ hơn giữa mạng nhện này và con người sống ở Cyoria. Tôi hy vọng ngày sẽ đến khi tộc aranea có thể đi trên những con phố phía trên dưới ánh sáng ban ngày, giống như bất kỳ công dân nào khác."

"Và tôi đoán bà hy vọng con người sẽ bảo vệ bà khỏi những mối đe dọa bên ngoài, giống như bất kỳ công dân nào," Grunt nói. "Ví dụ như, từ những 'mạng nhện' đối địch muốn chiếm lãnh thổ của bà?"

"Tôi thừa nhận rằng khả năng đó có tác động khá lớn đến suy nghĩ của tôi," nữ tộc trưởng thừa nhận. "Chính quyền thành phố sẽ ít có xu hướng khoanh tay đứng nhìn hơn nếu chúng tôi có một mối quan hệ chính thức, xác lập với họ."

"Vậy đây là bài chào mời tuyển dụng của bà sao?" Taiven hỏi. "Bà đang cố biến chúng tôi thành đặc vụ của bà à?"

"Có thêm nhiều mối liên hệ luôn là điều tốt," nữ tộc trưởng nói. "Nhưng không, tôi không cố tuyển dụng các bạn. Tôi chỉ cảm nhận được các bạn lo lắng về mối quan hệ của Zorian với chúng tôi và muốn xoa dịu nỗi sợ hãi của các bạn một chút. Dù sao thì, Nanh Thắng Lợi đang quay lại với món đồ chơi nên chúng ta sẽ phải kết thúc ở đây. Hãy nói chuyện với Zorian nếu các bạn muốn trò chuyện với chúng tôi một lần nữa."

Đúng như vậy, cận vệ của nữ tộc trưởng sớm quay lại với chiếc đồng hồ. Zorian nửa mong đợi cô ta sẽ mang chiếc đồng hồ bằng cách ngoạm trong răng, nhưng thực ra cô ta quay lại với một loại dây đeo bằng da chứa đầy những túi nhỏ đeo chéo qua người, một trong số đó đựng chiếc đồng hồ. Trong một khoảnh khắc, Zorian tự hỏi làm thế nào họ chế tạo được thứ đó khi không có bàn tay, nhưng rồi cậu nhận ra mình hơi ngớ ngẩn. Nữ tộc trưởng đã nói họ giao thương với con người cho nhiều thứ – đây chắc chắn là một trong số đó.

Họ nhanh chóng chào tạm biệt tộc aranea và lên đường quay lại chỗ chủ thuê, món đồ trong tay.

"Tôi không biết nên nghĩ gì nữa," Taiven nói khi họ đã đi cách xa tộc aranea một khoảng. "Họ có vẻ khá tốt, nhưng hơi bất an khi biết có cả một thuộc địa của những thứ này sống dưới thành phố, giật dây không biết bao nhiêu người."

"Ừ," Mumble khẽ đồng ý. Zorian hoàn toàn hiểu tại sao Taiven gọi anh như vậy – anh có xu hướng nói rất khẽ, khiến lời nói đôi khi rất khó hiểu. "Cậu có biết Cyoria khá nổi tiếng với tơ nhện không? Những thương nhân bán nó rất kín tiếng về nơi họ lấy được số lượng lớn như vậy và tuyên bố nguồn cung là bí mật thương mại. Hầu hết mọi người nghĩ rằng họ đã tạo ra một loài nhện có thể nuôi trang trại hiệu quả và có một trang trại khổng lồ ẩn giấu ở đâu đó, nhưng tôi nghĩ giờ thì rõ ràng là họ lấy nó từ đâu rồi..."

Zorian chủ yếu đứng ngoài cuộc trò chuyện, luân phiên giữa việc lắng nghe họ (khi họ nói điều gì đó thú vị) và nghiên cứu thiết bị lấy được từ tộc aranea (khi họ không nói). Nó, như nữ tộc trưởng đã nói, là một loại vật phẩm ma pháp – hình dáng như một chiếc đồng hồ bỏ túi, nhưng không phải. Các kim đồng hồ không di chuyển, và cái núm vặn lẽ ra cho phép người ta lên dây thì lại bị đúc liền với vỏ và dường như chỉ là một cái gờ trang trí để khiến ảo giác trở nên thuyết phục một cách hời hợt. Cậu thử dẫn ma lực vào đó, nhưng không mang lại kết quả gì đáng kể – thiết bị này có lẽ yêu cầu người dùng dẫn ma lực theo một cách rất cụ thể. Nhiều vật phẩm ma pháp phức tạp là như vậy.

Những bài học về cách tìm ra bí mật của vật phẩm ma pháp mà Haslush dạy cậu thực sự có ích ở đây. Xét về mục đích, thiết bị này tiết lộ công dụng của nó một cách dễ dàng đến ngạc nhiên – nói thẳng ra, nó là thiết bị cho việc trộm cắp. Cụ thể hơn, nó là một máy quét phòng hộ, được thiết kế để hướng dẫn và tăng cường các phép tiên tri nhằm tìm ra điểm yếu trong các hệ thống phòng hộ phức tạp để chúng có thể bị phá vỡ hoặc vượt qua dễ dàng hơn. Chủ thuê của họ có lẽ đã cố gắng xác định một lỗ hổng trong hệ phòng thủ của tộc aranea.

Tuy nhiên, trong khi mục đích của thiết bị dễ dàng hiển hiện trước các phép tiên tri của cậu, phương thức vận hành của nó vẫn là một bí ẩn. Sau nhiều nỗ lực không thành công trong việc cạy vỏ mà không làm hỏng thiết bị, cuối cùng cậu quyết định thử một điều... mang tính thực nghiệm. Cậu phóng một đám mây ma lực từ tay, theo cách cậu vẫn làm khi bẻ khóa, và điều khiển nó len lỏi vào bên trong thiết bị thông qua các khe hở và các đường nối bị lệch. Thông tin thu được tuy mờ nhạt, nhưng cho cậu biết bên trong chứa đầy các bánh răng bằng đồng và tinh thể. Chúng có lẽ không được thiết kế để bị cạy ra. Vậy thì làm sao...

À, hóa ra mẹo là ở đó! Các kim đồng hồ không chỉ là tĩnh – chúng chẳng qua là một hình ảnh được vẽ đè lên một lớp kính bảo vệ. Zorian nhấn ngón tay vào lớp kính và đẩy nó vào trong vỏ. Có một tiếng click nhẹ từ bên trong, và khi Zorian thả áp lực ra, nắp kính lập tức bật mở, để lộ một giao diện phức tạp đầy những vòng xoay và ấn ký. Giao diện rất phức tạp... cậu sẽ không thể hiểu hết được trong khoảng một giờ cho đến khi họ gặp khách hàng.

Cậu chắc chắn sẽ tháo tung thứ này ra để xem nó hoạt động thế nào trong một lần khởi động lại trong tương lai.

- break -

Việc hoàn thành công việc diễn ra không có rắc rối nào. Zorian chọn không đặt phép theo dấu lên thiết bị, vì cậu không biết thiết bị này nhạy cảm đến mức nào và không muốn làm hỏng nó. Đó hóa ra là một lựa chọn đúng đắn, vì người đàn ông ngay lập tức thi triển một vài phép chẩn đoán lên thiết bị khi Zorian giao nó, một trong số đó Zorian biết là phép được thiết kế để phát hiện các phép theo dấu đơn giản. Khi giao dịch hoàn tất, Zorian khăng khăng yêu cầu bắt tay, tuyên bố rằng ở làng cậu đó là truyền thống sau một thương vụ thành công. Người đàn ông đảo mắt và lầm bầm điều gì đó về những kẻ nhà quê, nhưng vẫn chiều theo cậu. Nhiệm vụ hoàn thành.

Sau khi tất cả cùng uống một ly trong một quán rượu gần đó (Taiven khăng khăng đòi và không nghe ai từ chối), nhóm chia tay nhau. Zorian lập tức xuống cống ngầm một lần nữa và quay lại chỗ tộc aranea.

[Một máy quét phòng hộ, cậu nói sao?] nữ tộc trưởng hỏi. [Điều đó có lý. Hắn và bạn hắn đã lảng vảng ở rìa lãnh thổ của chúng tôi một thời gian, cố gắng ẩn mình. Tôi ngạc nhiên là hắn lại thuê một nhóm sinh viên để lấy nó.]

"Ừ, tôi cũng không biết hắn nghĩ gì nữa," Zorian nói. "Với tôi thì đó là một ý tưởng ngu ngốc."

[Chúng ta sẽ biết trong vài ngày tới, nếu mọi chuyện suôn sẻ,] nữ tộc trưởng nói. [Đó là một chuyện, còn có những chuyện khác chúng ta phải thảo luận. Tôi tin là tôi đã nói với cậu trong lần khởi động lại trước rằng tôi tình cờ biết được một số thông tin khá quan trọng.]

"Bà có nói," Zorian đồng ý. "Tôi cũng đang thắc mắc chuyện đó là gì."

[Đó là về những kẻ xâm lược. Trước hết, dự đoán của cậu là đúng – chúng thực sự đến từ Ulquaan Ibasa.]

"Tôi biết mà," Zorian cau mày. "Vì lý do gì? Chúng muốn trả thù hay chỉ đơn giản là tranh thủ thời cơ?"

[Một chút cả hai,] nữ tộc trưởng nói. [Chúng hận cậu vì bị trục xuất và chúng nghĩ cậu yếu, giờ đây khi Chiến tranh Ly khai và Sự Than Khóc đã xóa sổ hầu hết các chiến pháp sư của các bạn. Nhưng đó không phải là phần quan trọng. Phần quan trọng liên quan đến một câu hỏi cơ bản đến mức tôi thực sự không hiểu tại sao cả tôi và cậu đều không nghĩ ra. Cụ thể là, tại sao phe xâm lược lại nghĩ rằng họ có thể chinh phục Cyoria ngay từ đầu?]

Zorian định trả lời 'nhờ sự trợ giúp của vòng lặp thời gian chứ sao', nhưng rồi nhanh chóng ngậm miệng lại. Theo nữ tộc trưởng, cuộc xâm lược này đã được chuẩn bị từ rất lâu trước khi vòng lặp thời gian bắt đầu. Rõ ràng, một ai đó liên quan đến phe xâm lược cuối cùng đã bị kéo vào vòng lặp và bắt đầu cung cấp thông tin cho chúng để khiến toàn bộ nỗ lực này hiệu quả một cách đáng sợ, nhưng trước đó thì sao? Nếu không biết vị trí chính xác của các phòng tuyến Cyoria, đợt pháo kích ban đầu của chúng sẽ ít gây thiệt hại hơn nhiều. Nếu không biết hệ thống phòng hộ chính xác của Học viện và cách vượt qua nó, cuộc tấn công vào đó thực chất sẽ bị định sẵn là thất bại ngay từ đầu. Và trên hết, nữ tộc trưởng khẳng định tộc aranea đã thành công trong việc ngăn chặn kẻ xâm lược tiến vào thế giới ngầm của Cyoria trước vòng lặp thời gian. Vì vậy, thực sự thì phe xâm lược chưa bao giờ có cơ hội kiểm soát nơi này.

"Có lẽ họ không," Zorian nói. "Ý tôi là không định chinh phục nó. Cyoria khá quan trọng với Eldemar, nhưng nó không phải là thủ đô, cũng không phải trung tâm công nghiệp. Nó là trụ sở của Hội Pháp sư Eldemar và là nơi đặt học viện ma pháp danh giá nhất thế giới, cả hai đều không có khả năng hợp tác với kẻ xâm lược. Nhiều khả năng, họ chỉ định gây ra nhiều thiệt hại nhất có thể. Khiến sức mạnh ma pháp của Eldemar phải bận rộn trong khi họ xâm lược bằng lực lượng chính ở nơi khác."

[Cậu gần đúng rồi đó,] nữ tộc trưởng nói. [Chúng thực sự cố gắng gây ra nhiều thiệt hại nhất cho thành phố, nhưng nó không chỉ đơn giản là một chiêu nghi binh. Có vẻ như ngày diễn ra lễ hội mùa hè có ý nghĩa ma pháp rất lớn. Đó là ngày trong năm khi rào cản giữa các bình diện tồn tại là yếu nhất. Thực tế, sự suy yếu bắt đầu chính xác một tháng trước ngày đó, dần dần đạt đỉnh vào ngày lễ hội. Và lễ hội mùa hè năm nay thậm chí còn đặc biệt hơn bình thường. Tôi e rằng tộc aranea chúng tôi không biết nhiều về thiên văn học vì sống chủ yếu dưới lòng đất, nhưng có vẻ như lễ hội mùa hè năm nay bao gồm một kiểu... 'sự thẳng hàng của các hành tinh'?]

Zorian hít một hơi thật sâu, một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Đúng rồi! Sao đến giờ cậu mới nhận ra cơ chứ? Sự căn chỉnh mặt phẳng năm nay, được đánh dấu bởi việc nhiều hành tinh cùng xếp thẳng hàng với hành tinh của họ, là một sự kiện chỉ xảy ra một lần sau mỗi 400 năm. Lần gần nhất sự kiện này diễn ra, một thành phố của các pháp sư đã tận dụng thời cơ để dịch chuyển toàn bộ thành phố của mình từ Miasina đến bờ biển phía nam Altazia, thực hiện kỳ tích dịch chuyển xuyên lục địa lớn nhất từng được ghi nhận. Nếu ai đó muốn can thiệp vào không gian và thời gian trên quy mô lớn, thì đây chính là thời điểm vàng để làm điều đó.

"Vâng, điều đó thực sự giải thích được nhiều thứ," cuối cùng Zorian lên tiếng. "Ví dụ như tại sao vòng lặp thời gian lại được khởi động vào lúc này. Nhưng khoan đã, chuyện đó giúp họ gây thêm thiệt hại cho thành phố bằng cách nào? Họ định dịch chuyển cả thành phố xuống biển hay sao?"

[Không. Trước hết, họ dự định triệu hồi một lượng lớn ác quỷ cấp cao để hỗ trợ cuộc xâm lược. Đó là lý do tại sao họ sẵn sàng tiến hành cuộc tấn công, bất kể họ không đạt được thành công trước chúng ta và không thể làm gì nhiều đối với học viện cũng như các kết giới ở đó. Ác quỷ, đặc biệt là những con cấp cao, gần như miễn nhiễm với các cuộc tấn công tâm linh và có khả năng kháng ma pháp cực cao. Đám aranea sẽ bị thảm sát trong nháy mắt, còn các pháp sư sẽ quá bận rộn chiến đấu để giữ mạng mình thay vì giúp đỡ những người phòng thủ bình thường của thành phố. Những người phòng thủ đó sẽ phải đối mặt với troll và nguyên tố lửa, những sinh vật miễn nhiễm với súng đạn, cùng với sói mùa đông và mỏ sắt hỗ trợ.]

"Chuyện đó... thật kinh khủng," Zorian nói sau một giây tiêu hóa thông tin. "Tại sao bây giờ họ không làm vậy?"

[Họ không thể, cậu quên rồi sao? Không thể triệu hồi bất cứ thứ gì khi đang ở trong vòng lặp thời gian. Toàn bộ mặt phẳng vật chất đã bị cắt đứt liên kết với các mặt phẳng tâm linh,] nữ tộc trưởng nhắc nhở cậu.

"À đúng rồi," Zorian nói. "Tôi đoán điều đó sẽ gây trở ngại lớn cho kế hoạch của họ. Tôi tự hỏi liệu họ có thực sự tiến hành cuộc xâm lược trong lần khởi động lại đầu tiên, khi họ chưa có gián điệp nào bên trong vòng lặp thời gian hay không. Chắc chắn họ phải biết kế hoạch của mình sẽ nắm chắc thất bại nếu thiếu sự hỗ trợ từ ác quỷ."

[Có lẽ là vậy,] nữ tộc trưởng nói. [Lũ ác quỷ cuối cùng cũng chỉ là mồi nhử, giống như phần còn lại của lực lượng quân đội họ vậy. Ban lãnh đạo cuộc xâm lược thực chất không cho rằng họ đủ sức làm gì hơn là khiến Cyoria tê liệt, trong khi họ muốn thành phố này bị xóa sổ hoàn toàn khỏi bản đồ. Không, mục tiêu thực sự nằm ở khu vực xung quanh Cái Hố. Trong khi những người phòng thủ bận rộn chiến đấu giành giật sự sống, một nhóm pháp sư sẽ phong tỏa nơi đó và thực hiện một nghi lễ triệu hồi vĩ đại.]

"Ugh," Zorian càu nhàu. "Để tôi đoán xem: một con ác quỷ thật khổng lồ."

[Không. Họ muốn triệu hồi một thực thể Nguyên thủy.]

Sắc mặt Zorian lập tức tái nhợt. "Cái gì!? Nhưng... như vậy thì cả thành phố sẽ trở thành một cái hố chết chóc! Còn lực lượng của chính họ thì sao!?"

[Có thể hy sinh,] nữ tộc trưởng bluntly trả lời. [Tất cả những kẻ có địa vị quan trọng đều đã sẵn sàng dịch chuyển đi ngay khi có dấu hiệu đầu tiên cho thấy việc triệu hồi thành công, những kẻ còn lại chỉ là những quân cờ vứt đi, vốn chẳng bao giờ được kỳ vọng là sẽ sống sót. Hơn nữa, cậu sẽ nhận thấy lực lượng xâm lược thực tế có rất ít pháp sư loài người. Chỉ cần một số lượng tối thiểu pháp sư Ibasan để duy trì quyền kiểm soát đối với các ác quỷ và quái vật khác nhau. Và cậu thực sự khá lạc quan khi dự đoán mức độ thiệt hại đấy. Ban lãnh đạo Ibasan hy vọng rằng việc triệu hồi với sự hỗ trợ của giếng ma lực lớn nhất lục địa sẽ cung cấp cho thực thể Nguyên thủy đủ sức mạnh để lưu lại mặt phẳng này trong nhiều tuần. Nếu vậy, nó sẽ tàn phá những vùng rộng lớn của Altazia trước khi cuối cùng cạn kiệt năng lượng hoặc cho đến khi người Altazia tập hợp được một nhóm pháp sư đủ lớn để trục xuất nó về vương quốc của nó. Khi đó, Ulquaan Ibasa có thể thản nhiên tiến vào và dọn dẹp những kẻ sống sót đã mất hết tinh thần.]

Zorian thực sự không thốt nên lời. Một mặt, kế hoạch này hoàn toàn điên rồ, và một phần trong cậu muốn nói rằng nó sẽ không bao giờ thành công. Họ đào đâu ra một nghi lễ để triệu hồi một thực thể Nguyên thủy chết tiệt cơ chứ? Nhưng dù vậy, cậu đã chứng kiến những kẻ xâm lược càn quét qua hệ thống phòng thủ của Cyoria quá nhiều lần để có thể xem thường họ như vậy. Nếu họ nghĩ kế hoạch này có thể thành công, thì có lẽ là nó sẽ thành công thật.

"Họ tìm đâu ra những pháp sư sẵn lòng thực hiện cuộc triệu hồi đó?" Zorian hỏi. "Họ hẳn phải biết mình sẽ bị giết bởi sự tàn phá của thực thể Nguyên thủy trước khi kịp thoát ra, vì họ ở quá gần nó mà. Và bà có biết đó là thực thể Nguyên thủy nào không?"

[Việc triệu hồi sẽ được thực hiện bởi Hội Huyền Bí Thiên Long... có lẽ cậu biết họ với cái tên 'Giáo phái Thế Giới Long'. Có vẻ như họ hoàn toàn sẵn lòng chết để triệu hồi một trong những 'đứa con của Mẹ Vĩ Đại'. Những thành viên không tham gia triệu hồi sẽ hỗ trợ lực lượng xâm lược như những pháp sư hỗ trợ thông thường hoặc đơn giản là những kẻ phá hoại, đối với những thành viên bình thường hơn. Thực ra, giờ nghĩ lại, họ có lẽ đóng vai trò là gián điệp nội bộ cho kẻ xâm lược nói chung; chúng ta sẽ phải thâm nhập sâu hơn vào nhóm của họ để lấy thêm thông tin. Dù sao thì, không, tôi không biết đó là thực thể Nguyên thủy nào. Chỉ biết rằng đó là một trong những kẻ gắn với mặt đất – người Ibasan không muốn mạo hiểm để nó đột ngột quyết định ghé thăm hòn đảo nhỏ của họ và bay vèo qua đó.]

"Tôi tin là vậy," Zorian nói. "Tất nhiên, tất cả những điều này có nghĩa là chúng ta đang gặp rắc rối lớn. Bất kể cuộc xâm lược đáng sợ thế nào khi chúng ta bị kẹt trong vòng lặp thời gian, nó sẽ còn khủng khiếp hơn nữa khi ở bên ngoài. Họ sẽ có thêm sự hỗ trợ của ác quỷ bên cạnh tất cả những gì họ đã có, và chúng ta sẽ phải dành một phần thời gian để ngăn chặn việc triệu hồi thực thể Nguyên thủy. Tôi muốn nói rằng những kẻ cuồng tín đó hoàn toàn điên rồ và chẳng thể triệu hồi nổi một con quỷ imp què quặt, chứ đừng nói đến một thực thể Nguyên thủy chết tiệt, nhưng khả năng đó quá thảm khốc nên chúng ta không thể mạo hiểm."

[Phải, điều này thực sự khiến vấn đề trở nên phức tạp hơn đáng kể,] nữ tộc trưởng đồng ý. [Kế hoạch ban đầu của tôi là tiếp tục ngăn chặn tiến trình của cuộc xâm lược cho đến khi người du hành thời gian thứ ba buộc phải lộ diện, hoặc do sơ suất hoặc do tuyệt vọng; dụ họ vào một cuộc phục kích và tấn công tâm trí họ cho đến khi họ rơi vào trạng thái sững sờ; tìm ra phương án đối phó hoàn hảo cho một cuộc xâm lược qua nhiều lần khởi động lại; và cuối cùng là tìm cách phá vỡ vòng lặp thời gian và đối phó với những kẻ xâm lược một cách thực sự. Phần đối phó với người du hành thời gian thứ ba dường như vẫn khả thi, nhưng tìm ra phương án đối phó hoàn hảo rõ ràng sẽ là bất khả thi khi thiếu một biến số lớn như vậy trong lúc chúng ta ở trong vòng lặp thời gian…]

Zorian cảm thấy hơi buồn nôn trước cách nữ tộc trưởng nói về việc hủy hoại tâm trí một người một cách thản nhiên như vậy, nhưng cậu phải thừa nhận rằng cậu không biết cách nào khác để đối phó với người du hành thời gian thứ ba. Cách duy nhất khác là tiêu diệt linh hồn của hắn, và điều đó có lẽ còn đáng lên án hơn về mặt đạo đức. Hơn nữa, cậu thực sự không biết cách tiêu diệt linh hồn của ai đó. Và hy vọng là sẽ không bao giờ biết.

"Được rồi," Zorian thở dài mệt mỏi. "Thật là một ngày dài. Bà còn quả bom nào muốn ném vào tôi nữa không?"

[À... về cơ bản thì không. Tuy nhiên, những diễn biến gần đây có nghĩa là tôi sẽ không có nhiều thời gian để dạy cậu trong tháng này. May mắn thay, cậu đã đạt đến cấp độ không thực sự cần một người sử dụng cấp cao như tôi hướng dẫn, vì vậy tôi đã tìm cho cậu một người thay thế phù hợp. Zorian, chào đón Người Tìm Kiếm Sự Mới Mẻ Nhiệt Thành đi.]

Một trong những aranea đã đi cùng nữ tộc trưởng, một cá thể khá nhỏ bé và bồn chồn, có vẻ như gặp khó khăn trong việc giữ yên lặng, bất ngờ nhảy xuống từ trần nhà và đáp xuống trước mặt cậu.

[Chào nhé! Tôi là Người Tìm Kiếm Sự Mới Mẻ Nhiệt Thành và tôi chắc chắn sẽ là giáo viên của cậu trong tháng này! Tôi biết con người các cậu gặp khó khăn với tên của chúng tôi nên cậu cứ gọi tôi là Novelty đi. Tôi không phiền đâu!] Cô nàng vừa nói bằng thần giao cách cảm vừa chạy vòng quanh cậu, trông giống như một chú cún kỳ quặc đang mời cậu chơi cùng. [Dù sao thì, khi nữ tộc trưởng yêu cầu tình nguyện viên dạy cậu, tôi đã kiểu: 'đây là cơ hội của mình, Novelty ơi'. Tôi hoàn toàn sẵn lòng! Họ không cho tôi giúp phòng thủ vì bảo là tôi còn quá trẻ, nhưng họ nói cậu là một đứa bé trong mấy thứ tâm linh này và tôi hoàn toàn có thể chăm sóc những đứa bé! Và này, cậu cũng có thể dạy tôi nhiều thứ nữa! Tôi luôn tò mò về con người, như kiểu làm sao các cậu có thể đi bằng hai chân sau mà không bị ngã nhào suốt ngày hoặc là…]

Zorian phớt lờ những lời luyên thuyên của cô nàng và quay sang lườm nữ tộc trưởng.

[Cô ta có nút tắt không vậy?] cậu hỏi bằng thần giao cách cảm.

Nữ tộc trưởng chỉ phản hồi bằng một sự pha trộn giữa vẻ thích thú và hài lòng.